thường ngày, bộ CIP thường bao gồm ba phần chính là phần logo, phần vật phẩm nội bộ và phần vật phẩm đối ngoại.
+ Phần logo bao gồm những yếu tố sau: ý nghĩa logo, kích thước chuẩn, bộ màu chuẩn (CMYK, Panton…), vùng an toàn, tra hỏi nhanh, font chữ chủ đạo…
+ Phần vật phẩm nội bộ bao gồm tong màu dùng cho vật
bo nhan dang thuong hieu phẩm nội bộ, giấy chú thích, các, bì thư, bìa kẹp, nhãn CD, túi giấy, giấy in văn bản…
+ Phần vật phẩm đối ngoại bao gồm tông màu dùng cho thiết kế vật dụng quảng cáo (POSM), áp phích, băng rôn, tờ rơi, presentation, trang web, áo tơi, cửa hàng, đồng phục…
Tùy đặc điểm doanh nghiệp mà công ty sáng tạo lăng xê sẽ phát triển thêm một số vật dụng biệt lập theo yêu cầu của doanh nghiệp nhưng nhìn chung sẽ bao gồm ba phần chính như đã kể trên.
Để ra được một bộ CIP hoàn chỉnh, doanh nghiệp có thể dựa vào những điều đơn giản nhất như đối tựng khách hàng, đặc điểm sản phẩm, mục tiêu phát triển cho đến những điều phức tạp hơn như sứ mệnh, tầm nhìn, giá trị chủ chốt của công ty. Từ đó, doanh nghiệp có thể đưa ra những yêu cầu cụ thể, rõ ràng nhằm bảo đảm rằng những công ty thiết kế có thể hiểu được hoàn toàn ý đồ của công ty trong việc bộc lộ thương hiệu vô hình chuẩn y sự hữu hình của bộ hệ thống nhận mặt thương hiệu. Bộ CIP này với ba nhân tố then chốt là hình tượng, màu sắc và font chữ sẽ kết hợp với nhau tạo lên được cách xuất hiện hoàn hảo cho thương hiệu của bạn. Nếu những phân tích ban đầu, công ty càng có sự chú ý, đầu tư bao nhiều thì bộ CIP là ra càng chính xác bấy nhiêu, tránh những đổi thay hoặc bổ sung không cần thiết sau này, dễ gây ra phiền phức trong việc áp dụng hay nhận biết lại thương hiệu của công ty.
Tình hình xây dựng bộ hệ thống nhận diện thương hiệu tại Việt Nam
Để thiết lập hệ thống nhận mặt thương hiệu , trước hết, doanh
cong ty thiet ke logo chuyen nghiep nghiệp phải có logo. Tuy nhiên, sự đầu tư vào logo gần có sự xem xét lại. Có một thời, đi đâu cũng thấy những logo được làm theo cách rập khuôn, thiếu sự đầu tư và tính sáng tạo, lặp đi lặp lại nhưng chỉ có hình tượng quả địa cầu (công ty thương nghiệp), hình đồng bạc (ngân hàng), hình song biển (công ty tải biển), con tàu (công ty xuất nhập cảng), tòa nhà ( công ty địa ốc), hoặc những mức viết tắt tên công ty mà chấm dứt bằng “Co.” như Resco, Intresco, Rexco, Trapaco, Habeco, Tribeco… Về mặt mỹ thuật, nếu không đẹp thì cũng chẳng thể phê phán được khi đặc điểm thời kỳ đó là như thế, mặt bằng và sự chú trọng vào mỹ thuật không cần xem trọng nhưng việc dùng đúng thì thời nào cũng có thể làm được. Doanh nghiệp Việt Nam nào cũng có logo, nhưng thiết lập những quy định để để bảo đảm rằng logo được dùng đúng, hài hòa và có kiểm soát thì chẳng mấy công ty chú ý đến, nhất là ở những công ty dùng logo có những nét vẽ phức tạp hoặc quá nhiều màu sắc thì càng nên quan tâm đúng mức nhằm bảo đảm rằng sự hợp nhất của logo trong cách xuất hiện. Logo của thương hiệu cũng giống như chữ ký của chủ công ty, chữ ký sai, mọi điều khoản trở nên vô giá trị, logo sai, điều đầu tiên sai thì những phần sau của CIP, dù có đúng, thì cũng không phát huy được hoàn toàn tác dụng của nó.